Mỗi thư viện là một thế giới tri thức bao la được bài trí với không gian bắt mắt, khơi gợi hứng thú đọc của các bé. Ở trường tiểu học Kim Giang, học sinh và giáo viên đang được khích lệ và nuôi dưỡng “tình yêu” đối với sách. Tại thư viện nhà trường, các cô giáo và các em học sinh được tự do chọn đọc cuốn sách mình yêu thích, được chia sẻ với nhau về những điều mình học được qua từng trang sách. Từ đó, tình yêu với sách sẽ được lan tỏa một cách tự nhiên.

Việc đọc không chỉ giúp cho con người có kiến thức trong các lĩnh vực khoa học, mà nó còn giúp con người tìm thấy sự cân bằng, niềm vui trong cuộc sống. Không phải ngẫu nhiên người ta khuyên nhau rằng, khi thấy thấy tinh thần bất ổn, nếu không tìm ra biện pháp gì tối ưu để cân bằng tâm lý, thì hãy đọc sách. Sách như một người bạn tâm giao với con người, giúp con người vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Một việc làm rất đơn giản để hình thành thói quen đọc sách cho trẻ từ khi còn nhỏ đó là đọc sách cùng con mỗi ngày. Là một nhân viên thư viện, tôi luôn duy trì phương pháp đọc to nghe chung. Nhiều bạn bảo: “Cuốn này con đọc rồi”, “Ở nhà con cũng có cuốn này”. Nhưng tôi vẫn mỉm cười và nhắc các con lắng nghe cô đọc. Sau khi nghe hết câu chuyện, có bạn bảo: Ở nhà con đọc chả thấy có gì hay sao nghe cô đọc lại thấy hay thế nhỉ?”. Cứ thế cô và trò có thể huyên thuyên cả tiết học về những cuốn sách như thế.

Nhớ có hôm tôi đọc to nghe chung câu chuyện Hoàng Tử Bé. Thi thoảng đang đọc tôi lại phải dừng lại để trả lời câu hỏi của các con: “Cô ơi, hoàng tử bé có thật không hả cô? Hoàng tử bé là người ngoài hành tinh hả cô? Cô ơi bao giờ thì cô đi Châu Phi? Cô có biết đường đến sa mạc Sahara không? Hoàng Tử bé chết rồi hả cô?”. “ Không phải là chết mà là là trở về hành tinh của mình thôi”- có bạn xen vào. “ Nhưng mà cậu ấy bị con rắn nó cắn rồi, cô nói thật đi Hoàng tử bé có chết không?" – một cậu học sinh rơm rớm nước mắt. Một buổi sáng nào đó khi vừa đến trường, một bạn học sinh lại ôm tay tôi thì thầm: “Cô ơi, cô có tin vào những điều kỳ diệu không? Giống như một giếng nước ẩn giấu trong xa mạc chẳng hạn?” Khi ấy tôi biết rằng những trang sách đã mở ra cho các con biết bao nhiêu điều kỳ diệu mà chúng khao khát được khám phá. Tôi tin những điều kỳ diệu vẫn ở đó ngay trong cuộc sống của chúng ta chỉ cần ta có đủ niềm tin để kiếm tìm.

Có lần đọc Sống giữa bầy voi có bạn hỏi: “Con voi nó sống ở rừng, thế rừng ở đâu hả cô?". “Rừng người ta phá hết rồi còn đâu”. “Thế con voi nó nó sống ở đâu nhỉ?". Có những câu hỏi của các bạn nhỏ làm tôi suy nghĩ mãi.
Tôi nhận ra tình yêu nào cũng cần phải được nuôi dưỡng, vun đắp mỗi ngày, với sách cũng vậy.

Tôi đã nuôi dưỡng tình yêu với sách cho các con bền bỉ, không mệt mỏi với niềm mong ước rằng sách không chỉ là cánh cửa của tri thức, sách sẽ là người bạn đồng hành cùng các con đi suốt cuộc đời, là điểm tựa những khi con vấp ngã để khôn lớn và trưởng thành hơn qua mỗi tháng, mỗi ngày. Trẻ con bây giờ có quá nhiều áp lực về việc học hành thành ra tuổi thơ cũng bị đánh cắp, ngoài những lúc học ra chúng còn bị cám dỗ bởi những trò chơi công nghệ. Để duy trì thói quen đọc sách cho các con bản thân mỗi giáo viên chúng ta phải là tấm gương để các bạn học sinh soi vào. Hạnh phúc của một người giáo viên giản đơn là những khoảnh khắc bình dị thường ngày như vậy. Các con về nhà tíu tít kể cho ông bà, bố mẹ nghe về câu chuyện mình được đọc và những hoạt động mà các bạn ấy thích nhất. Không những vậy, các con còn có thể tự liên hệ những chi tiết trong truyện với cuộc sống xung quanh mình, khiến thầy cô và bố mẹ vô cùng bất ngờ và hạnh phúc. Hơn tất cả, Thư viện nhà trường mong muốn từng câu chuyện nhỏ sẽ xuất hiện thật nhiều trong những lời kể của các con, để từ đó tình yêu sách cứ thế được nhân lên và lớn dần…
Có thể thấy, Thư viện nhà trường đã thực sự trở thành địa chỉ yêu thích và là điểm đến thường xuyên của các em học sinh. Thư viện nhà trường đã và đang âm thầm lan tỏa văn hóa đọc và ươm mầm, nuôi dưỡng tình yêu sách cho các bạn đọc nhỏ tuổi.